Nàng vội ngậm miệng, toàn lực vận chuyển chân khí trong cơ thể, nhưng lại phát hiện dù có vận công thế nào cũng không thể giải trừ, thậm chí không thể áp chế nổi độc tố kia.
Thứ kịch độc quỷ dị kia giống như giòi bám trong xương, gắt gao quấn chặt lấy nàng, không ngừng bào mòn khí huyết.
Cảm nhận khí huyết trong cơ thể không ngừng thất thoát, Đóa A Y lần đầu tiên lộ vẻ hoảng loạn.
Nàng hoảng hốt ngẩng đầu nhìn Trần Thanh Sơn, hỏi: "Tiểu sắc ma, chất độc này thật sự hết thời gian sẽ tự động biến mất sao?"




